Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 7 tháng 9, 2010

Cảm nhận của Cô Lan

DUYÊN TỪ THIỆN

    Chiều nay 16 giờ 30 là giờ lễ chiều Chúa nhật mà ngoài trưa cứ lắc rắc mưa hoài, và rồi Tôi cũng ra khỏi nhà đến nhà thờ trước giờ lễ 5 phút để dự lễ.

       Hôm nay sau bài phúc âm, bài giảng Linh mục nhấn mạnh về những của cải phù du ở thế gian, cuộc sống con người giống như quán trọ :

        Bài giảng thứ nhất, ngày nọ một phú ông được thần chết đến gọi về, ông ta xin thần chết cho ông sống thêm 3 ngày nữa, thần chết không bằng lòng, phú ông lại nài nỉ cho sống thêm một ngày, thần chết vẫn lắc đầu và rồi phú ông chỉ xin cho ông sống thêm 1 phút để ông viết di chúc, thần chết gật đầu, phú ông viết như sau : “Nếu ai đọc được di chúc này của tôi thì hãy làm theo lời tôi đem chia sẻ tất cả của cải đang có của mình cho những người nghèo khó xung quanh, vì tôi đây, của cải giàu có xiết bao tôi chỉ xin đối lấy 3 ngày sống ở thế gian mà không được, vậy giàu có để làm chi ? ? ? ?

Bài giảng thứ hai cuộc sống con người trên thế gian ai cũng có 3 người bạn thân thiết nhất, người thứ nhất là của cải, khi ta vừa nhắm mắt của cải đã bỏ ta trước tiên, ta ra đi với 2 bàn tay trắng không mang theo gì cả, người bạn thứ hai là Cha Mẹ, Vợ chồng, Anh Em bà con, bạn hữu thân thuộc khi ta vừa lìa trần họ cũng chỉ đưa tiễn ta đến nghĩa trang, gởi cho ta một nắm đất hay một nhành hoa rồi họ cũng ra về để ta trơ trọi một mình, người thứ ba là công đức, bác ái, bổng lộc, người này sẽ là người bảo vệ ta trước tòa án và sẽ theo hổ trợ cho ta suốt hành trình để ta không đơn độc . . . . .

        Bài giảng thứ ba của một văn hào Nga kể về một người nông dân làm việc thật cật lực đã mua được 40 ha đất, ông ta vẫn chưa hài lòng, quyết chí làm thật nhiều nữa để có được gấp đôi số đất hiện hữu, một ngày nọ ông ta được một ông chủ đất hứa cho ông tất cả đất đai mà ông đã đi qua chỉ có 1000 rup thôi với một điều kiện là ông phải trở về điểm xuất phát lúc trời chưa sụp tối, người nông dân đồng ý và bắt đầu từ điểm xuất phát ông cứ mải mê đi mãi, đi mãi để dành cho được nhiều đất về mình, cho đến khi ông nhìn thấy trời sắp sụp tối, ông vội vã quay về, ông cố đi thật vội, thật nhanh để về kịp điểm xuất phát trước khi trời tối, rồi thì ông cũng về đến đích và ông đã ngã xuống vì quá cố gắng hết sức lực, người chủ đất nói từ trước đến giờ chưa có ai đi nhiều và thực hành được như vậy và đây đất này ông hãy nhận lấy nó là của ông nhưng bấy giờ nhìn lại thì người nông dân đã chết rồi ? ? ?

          Bài giảng trong thánh lễ chiều nay làm tôi nhớ đến một chuyến đi về thăm Dục Mỹ cách đây 5 tháng, một cơ duyên dẫn dắt tôi quen được những con người tuổi trẻ nhưng nồng nàn tình thương yêu, bằng những nhiệt huyết và lòng bác ái đã thành lập “Nhóm Tình Thương” đem những yêu thương nhỏ bé của mình chia sẻ và xoa dịu những cuộc đời bất hạnh .

           Ngày 24 tháng 4 năm 2010 theo kế hoạch đã thông báo của nhóm, 5 giờ 30 Tôi có mặt tại Đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, Phường 17 nhà của trưởng Nhóm lên đường đến Giáo Xứ Đại Lộc thuộc Thị Xã Bảo Lộc, một Giáo Xứ sùng đạo đông dân nhưng lại quá nghèo, đoàn chúng tôi đến được Xứ này cũng nhờ sự dẫn đắt của Linh Mục Mừng quản hạt Bảo Lộc, chiều đó Nhóm đã phát 300 phần quà cho giáo dân nghèo, đa phần người dân tộc, Cha Phát Chánh xứ là vị chủ chăn tuyệt vời, một con người làn da mặn mà duyên dáng và rất dí dỏm, Ngài đón tiếp chúng tôi với chương trình không thể chê vào đâu được, một đêm lửa trại trên đồi núi cao , thời tiết se sắt lạnh, khói từ những lò nướng dã chiến ngoài trời, khói từ nồi cháo khá lớn tỏa ra, khói từ đống củi đốt lửa trại vừa sinh hoạt vừa lấy ánh sáng vì hôm đó lịch cúp điện đến 22 giờ, phần tinh thần đoàn chúng tôi được thưởng thức những giọng hát thật khỏe mạnh, thật hay với những bài thánh ca ý nghĩa lẫn bài hát đời thường do ca đoàn của xứ đóng góp, phần bao tử được thưởng thức những vị thật khoái khẩu thế là bao mệt nhọc đường xa, sắp xếp quà để phân phát tan biến nhanh, dường như Chúa đang trả công cho Nhóm thì phải, thật đáng cảm tạ . Sáng hôm sau, sau Thánh lễ Nhóm đã có chút thời gian sinh hoạt và phát quà cho các em thiếu nhi, ấm áp và thân thiện, 9 giờ Nhóm từ giã Cha Mừng, Cha Phát, chúng tôi lên đường trở về tham quan viếng Mẹ TàPao theo như kế hoạch, trước viếng Mẹ sau tạ ơn Ngài đã giúp Nhóm hoàn thành tốt những tâm nguyện mãi mãi hun đúc trong lòng .

           Tiếp đến khuya ngày 2 tháng 7 năm 2010 như đến hẹn lại lên, Nhóm lại tiếp tục hành trình đến Trại trẻ em khuyết tật tại Cam Ranh, với sự dẫn dắt của Chiến, một hoạt náo viên của Nhóm làm sôi động không khí,buồn tẻ của những mảnh đời bất hạnh ở đây, sau phần sinh hoạt nhóm tiến hành phát quà cho 80 em và gởi những tặng phầm dành cho trẻ sơ sinh, trưa đó Nhóm quay trở về Giáo xứ Gò Sạn Phan Rang, mượn địa điểm của xứ tiếp tục nhiệm vụ đóng bao và phát quà cho 200 gia đình nghèo, theo chương trình 15 giờ thì phát quà, nhưng khi vừa đến đó chúng tôi đã thấy trong sân Nhà Thờ đã chật kín, chúng tôi được biết họ đã phải vượt đèo, lội suối rất vất vả để đến được đây nhận quà, những phần quà của chúng tôi quả là nhỏ bé so với công sức của họ nhưng ánh mắt của họ thì nồng nàn ấm áp khi nhận quà đã khích lệ Nhóm chúng tôi cố gắng quyết tâm nhiều thêm nữa, sau Thánh Lễ chiều Thứ Bảy Nhóm chúng tôi dự tại Nhà Thờ Gò Sạn là Thánh Lễ Đồng tế do Cha Chánh Xứ và Cha nhà là người thân của Khánh Linh Trưởng Nhóm thật sốt sắng thay cho Thánh lễ Chúa nhật .

         Ngày hôm sau, sau buổi tắm biển tại bãi biển Ninh Chữ Đoàn đã lên đường trở về với nguyện ước chuyến công tác lần sau sẽ tốt đẹp hơn . . . . . . .

        Viết tại nhà sau 2 chuyến công tác và sau Thánh lễ Chúa Nhật 1/8/2010
                                                                                                                             (HoàngLan)

DOANH NHÂN VỚI TRIẾT LÝ “ CHO – NHẬN”


             Sự thức tỉnh lần đầu tiên đến với tôi khi đọc cuốn sách "Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử" của Joe Vitale. Tác giả khẳng định rằng bí quyết làm ra tiền vĩ đại nhất trong lịch sử loài người là hãy đem cho người khác tiền.
            Khi còn rất nhỏ, tôi đã nghe và đọc rằng cõi sống của chúng ta chỉ là cõi tạm. Khi chết đi chúng ta chẳng thể mang theo bất cứ thứ gì, chỉ có những gì cho đi là còn truyền lại mãi. Khi còn trẻ, còn vất vả trong cuộc mưu sinh và tìm chỗ đứng trong cuộc sống, rất ít người suy tư về vấn đề này. Tôi cũng vậy, 28 tuổi là cái mốc tôi bắt đầu có những trăn trở và trải nghiệm về triết lý sâu xa này của sự sống.
            Sự thức tỉnh bước đầu đến với tôi từ lần đọc cuốn sách "Bí quyết làm giàu vĩ đại nhất trong lịch sử "của Joe Vitale. Tác giả khẳng định rằng bí quyết làm ra tiền vĩ đại nhất trong lịch sử loài người là hãy đem cho người khác tiền. Ông đã lấy dẫn chứng từ cuộc sống của rất nhiều các tỷ phú nổi tiếng trên thế giới để chứng minh.
            Ông viết, John D. Rockefeller dạy con triết lý sâu xa của đạo làm giàu rằng: Từ khi cha mới có những đồng tiền đầu tiên, từ hồi cha còn là một đứa trẻ, cha đã bắt đầu cho tiền. Cho đến nay cha vẫn tiếp tục làm điều này. Và khi càng có nhiều tiền, cha càng cho nhiều hơn…
John D. Rockefeller muốn con mình hiểu thấu một cơ chế vận động của cuộc sống: Nếu đem tiền cho đi và không mong đợi họ sẽ trả lại thì tiền sẽ quay trở lại với người cho từ một nơi khác, nhiều hơn gấp trăm lần.
Đọc những dòng Joe Vitale viết về bí quyết làm giàu, tôi bắt đầu ý thức được vế thứ 2 của việc “cho đi”. Vế “được” của sự “mất”. Nếu hiểu theo nghĩa rộng hơn - không chỉ là giàu có về vật chất - bạn sẽ thấy: Cho đi cái gì, bạn sẽ nhận được và trở nên giàu có hơn cái đó.
           Cho đi sự tử tế, bạn sẽ nhận về sự tử tế nhiều hơn gấp bội; cho đi tri thức, bạn sẽ nhận về tri thức nhiều hơn gấp bội; cho đi tình yêu, bạn sẽ nhận về tình yêu nhiều hơn gấp bội…
Tương tự như vậy đối với cái ác. Nếu gây thù hận, bạn sẽ nhận được đầy ắp oán thù; Nếu keo kiệt, khi cần bạn sẽ bị người khác phủi tay quay lưng lại… Chính bạn là người tạo nên mạch chảy của cuộc sống tinh thần xung quanh bạn. Đọc đến đây, chắc nhiều người có ý nghĩ rằng không có gì mới. Và một điều nữa cũng rất cũ: Biết và tin là một khoảng cách rất xa. Tôi cũng không nằm ngoài quy luật đó.
           Những năm tiếp theo của cuộc đời tôi bắt đầu chiêm nghiệm chân lý đó bằng chính trải nghiệm của mình. Tôi chập chững khám phá, thoạt tiên với thái độ nửa tin nửa ngờ, càng ngày phần trăm tin tưởng ngày càng cao. Và cho đến một ngày, sau khi xảy ra một sự kiện đặc biệt, tôi hoàn toàn bị khuất phục.
           Cậu bé Giàng Mí Phình, 3 tuổi, người dân tộc Mèo ở Hà Giang, bị ung thư hốc mắt. Ảnh: L.D.
Đầu năm 2009, tôi cùng một số người bạn tâm huyết thành lập ra nhóm thiện nguyện "Lá Me Xanh". Bắt đầu với chưa tới 50 người, đến nay đã có tới hơn 200 thành viên. Sáng Chủ nhật hàng tuần, chúng tôi đều tới Viện K2 ở Tam Hiệp, Hà Nội - bệnh viện chuyên điều trị căn bệnh ung thư - thăm các bệnh nhân nhỏ tuổi bị căn bệnh hiểm nghèo. Ở đây, chúng tôi tự tay nhóm bếp, nấu cháo, bón cháo và kể chuyện, đọc thơ cho các em.
Những dịp lễ Tết, chúng tôi tổ chức những buổi văn nghệ nho nhỏ. Sân khấu được dàn dựng đơn giản trong chính phòng họp của các bác sĩ hoặc ngay ngoài sân bệnh viện. Mắt các khán giả nhỏ lấp lánh niềm vui, cho dù các em ngồi xem với những ống truyền treo lủng lẳng, với những cái đầu trọc lốc vì những đợt hóa trị, với những gương mặt còn tái dại sau những ca phẫu thuật…
            Những lần đến đây, tôi thường xuyên cho cậu con trai 6 tuổi đi cùng. Tùy theo sức của mình, cháu tham gia vào những việc của chúng tôi. Có lẽ, tại đây lần đầu tiên, cháu nhìn thấy những góc khác của cuộc sống từ những người bạn kém may mắn hơn mình. Những bệnh nhân nhỏ tuổi ở đây không những phải chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo, mà còn phải chiến đấu với sự nghèo khó. Tôi cảm nhận được sự xao động mạnh trong tâm hồn cháu sau sự ra đi của bé Giàng Mí Phình, 3 tuổi, người dân tộc Mèo ở Hà Giang, bị ung thư hốc mắt.
            Mắc bệnh hiểm nghèo, nhưng bé Phình ra đi không vì căn bệnh quái ác này mà bị suy kiệt thể chất vì gia đình không có điều kiện chăm sóc tốt. Trong những ngày điều trị tại Hà Nội, hai bố con cháu Phình chỉ có 5 nghìn đồng chi trả cho sinh hoạt 1 ngày. Bé Phình mất cuối năm 2009. Sáu tuổi, con tôi đủ hiểu với 5 nghìn đồng thì có thể mua được những gì.
            Bẵng đi hơn 2 tháng. Sau Tết, cháu ngồi đếm số tiền mừng tuổi của mình. Tần ngần mất một lúc, cháu mang toàn bộ số tiền đó đưa cho tôi và nhờ bố chuyển cho các bạn ở bệnh viện K2. Để thử con, tôi đã gợi ý rằng, con có thể dùng số tiền này để mua ô tô, mua bộ đồ chơi siêu nhân mà con thích nhưng cậu con trai vẫn nhất quyết: "Bố mua đồ ăn cho các bạn giúp con". Tôi sửng sốt cảm nhận được một quyết định đã chín của một đứa trẻ còn non nớt trên mọi phương diện.
            Hành động của con làm tôi thao thức cả đêm hôm đó. Vào lúc đưa cho tôi cái phong bì, con trai tôi đã làm chủ được cảm xúc của mình, chế ngự được lòng ham muốn của bản thân - điều không dễ đối với cả một người đã trưởng thành và ít nhiều từng trải như tôi. Khi đã làm chủ được một hành động, cháu sẽ dễ dàng làm chủ được những hành động khác của mình. Đây thực sự là một phần thưởng vô giá đối với tôi.
Cho đi sự tử tế, tôi nhận về sự tử tế từ một khía cạnh hoàn toàn khác. Cho đi cái gì, bạn sẽ nhận về đúng cái đó, nhưng nhiều hơn gấp bội. Tôi hoàn toàn tin tưởng và bị chân lý này thuyết phục. Hãy vận dụng nó trong cuộc sống để gặp hái những điều mình mong muốn.
                                                                                                              Công Chiến Sưu tầm

Thứ Bảy, 31 tháng 7, 2010

Cảm nhận của 'Sao băng' về chuyến công tác T6-2010


MỘT LẦN TRẢI NGHIỆM

Cuộc sống là những bản nhạc dang dở mà bản thân mỗi con người chúng ta đang sống, nỗ lực phấn đấu để hoàn thành chúng. Mỗi người, từ khi mới sinh ra đã bắt đầu bắt tay vào công việc này và tùy vào hoàn cảnh sẵn có chúng ta xây dựng cuộc sống theo những “chất” riêng của mình.
Với những nét thăng trầm của cuộc sống thì không phải ai sinh ra cũng được “may mắn” và tôi khẳng định rằng: “Tôi và bạn - người đã viết và đang đọc những dòng chữ này cũng là một người may mắn, dù ít hay nhiều!”. Trước đây, tôi chưa từng nghĩ đến điều này và tôi đã mạnh dạn đưa ra lời khẳng định đó sau một lần trải nghiệm.
Tôi đã có cơ hội tham gia cùng Nhóm Tình Thương Sài Gòn trong chuyến đi từ thiện vào tháng 6/2010 vừa qua. Chúng tôi đã ghé thăm một Mái Ấm ở Cam Ranh – nơi hội tụ của gần 50 đứa trẻ mồ côi đáng thương. Dưới mái nhà đơn sơ, bầy trẻ nheo nhóc với khuôn mặt ngây thơ mừng rỡ đón chúng tôi. Nhìn dáng người bé gầy có phần lem luốc của chúng mà tôi không khỏi chạnh lòng. Tôi cũng có 2 đứa cháu trạc tuổi mẫu giáo như chúng nhưng cháu tôi đến ăn mà vẫn phải đút từng muỗng chứ đâu có… Tôi tự hỏi, liệu cuộc sống của những đứa trẻ này sẽ như thế nào? Số lượng các trẻ ở đây khá đông và ngày càng tăng (Mái Ấm mới nhận thêm 4 trẻ sơ sinh), các Dì ở đây phải chật vật lắm mới đảm bảo được bữa ăn cho chúng nói chi đến việc học hành; chưa kể đến một số đứa bị bệnh từ khi mới chào đời… Tôi ái ngại nghĩ đến cụm từ “tương lai”… Tất cả mọi người sau khi phát quà bánh đều quây quần lại với các em, chúng tôi đã cùng nhau múa, hát… Những ánh mắt trìu mến, nụ cười giòn tan, trong trẻo như còn đọng mãi trong chúng tôi sau giờ phút chia tay.
Tiếp đến 3h chiều, chúng tôi có mặt tại nhà thờ Gò Sạn- Phan Rang để gặp gỡ anh em đồng bào dân tộc. Chúng tôi được biết, từ sáng sớm họ đã phải trèo đèo lội suối mới đến đây đúng giờ. Quả là một chặng đường gian nan! Cuộc sống ở đây của họ thật hết sức khó khăn và thiếu thốn. Qua cử chỉ, dáng vẻ, cũng như trang phục… không khó để nhận ra điều đó. Điều kiện cuộc sống vất vả đã điểm trên họ những nét khắc khổ, sự thô ráp... Những thứ chúng tôi mang đến đây còn quá ít ỏi, nhìn họ mà chúng tôi nhận thấy sức mình trở nên nhỏ bé quá đỗi. Mọi người trong đoàn dường như khẽ thinh lặng… Thế nhưng khi quan sát khuôn mặt rạng rỡ của từng người khi bước lên nhận những phần quà khiến cho lòng chúng tôi ấm lại. Chỉ nghĩ đến việc chúng tôi đã mang lại cho họ một niềm vui nho nhỏ, nhóm lên trong họ về một niềm tin của cuộc sống rằng họ không đơn độc, cuộc sống còn tình thương… chúng tôi thấy nhẹ nhõm xiết bao!
Đọc đến đây, bạn đã nhận ra mình may mắn chưa? Chúng ta: người có điều kiện học hành, người có công việc tốt, cuộc sống sung túc, đầy đủ hay ít nhất chúng ta cũng đang được sống trong tình thương gia đình… ai trong chúng ta cũng nên một lần nhìn xuống và cảm thông với những người khó khăn hơn ta.
Người Việt Nam với truyền thống “lá lành đùm lá rách”, tôi hi vọng chúng ta có thể phần nào giúp họ, khích lệ họ vượt qua những khó khăn của cuộc sống. Một bài văn nhất thiết phải có dấu chấm câu, bản nhạc của mỗi người chúng ta cũng cần những dấu lặng và chúng ta hãy dành những “dấu chấm - dấu lặng” này để nghĩ về người nghèo bạn nhé!
Sống trong đời sống, cần có một tấm lòng… để gió cuốn đi…
Saobang

Thứ Sáu, 23 tháng 7, 2010

Chuyến công tác T6.2010 tại Ninh thuận

Thân chào tất cả thành viên của Tình thương Sài gòn, Dương gởi đến Quý ân nhân và các thành viên những tấm hình tại Ninh thuận vào tháng 6 vừa rồi. Quý anh chị muốn coi chi tiết và đầy đủ hơn xin vào đường link Cam ranh T6.2010 của mục ẢNH LƯU TRỮ. Số lưởng hình vẫn còn ít, ai có hình xin gởi gởi mail cho Dương(ngthaiduong3101.pti@gmail.com) or điện thoại để Dương đến lấy. Chúc Quý ân nhân và anh chị luôn vui tươi mạnh khỏe và chân thành cảm ơn!

Thứ Năm, 1 tháng 7, 2010

Kỷ niệm chuyến đi tại giáo xứ Đại lộc _ Bảo lộc

Cái lạnh của buổi sáng sớm cũng không làm cho mọi người tập chung tại nhà Chị Khánh Linh trễ hơn với dự kiến. 6 giờ sáng, mọi người đã đông đủ để tập kết đồ cứu trợ lên xe. Chuyến đi lần này khá nhiều đồ đặc lỉnh kỉnh nào quần áo cũ, bánh kẹo và cả 1 nồi thịt kho hột vịt nữa (hehe nghe mùi có vẻ rất hấp hẫn)... Xe xuất phát tiến thẳng về hướng Bảo lộc mang theo tất cả đồ đạc và 1 đoàn người hừng hực nhiệt huyết. Mọi người trên xe có vẻ vui hơn khi đoàn co thêm 1 số thành viên mới : nào là bạn chị Linh từ Hà nội vào, 2 người bạn của anh Hòa, Chị Thủy....
Xe có ghé 2 điểm tại cây xăng Huyền hậu và Đức Mẹ Bình An để mọi người nghỉ ngơi và chụp hình lưu niệm. Hôm nay Chị Chi đội 1 chiếc nón thật chói chang mang phong cách hiphop làm ai nấy đều lác cả mắt,hi.
Mọi người đến giáo xứ Đại lộc khoảng 10 giờ trưa, lúc ấy xe chở gạo cũng đã có mặt. Các anh thanh niên A.Chiến, A.Dương, A.Mỹ tích cực giúp đỡ nhóm người bốc gạo. Ôi chao! gạo nặng ra phết..ai nấy mồ hôi nhễ nhại. Các chị cũng không kém, người nhặt rau, người nấu đồ ăn... cũng mồ hỗi nhễ nhại!
Mọi nỗi cực nhọc của mồ hôi, của cái nóng, của cải mỏi khi phân quà như tan biến khi chiều đến. Chiều đến là lúc bà con dân tộc, những gia đình khó khăn đến nhận những bao gạo, gói quà từ nhóm. Già có, trẻ có họ đều chung 1 cảm xúc vui tươi, thầm biết ơn những ân nhân.
Tối đến, nhóm được đón tiếp nồng nhiệt của cha xứ, ban hành giáo và ca đoàn giới trẻ.

Nụ hôn thần kỳ


Đôi tình nhân ngồi âu yếm trong công viên đông người. Cô gái liên tục nũng nịu người yêu.
- Ôi! má em đau quá! - cô gái nũng nịu
Chàng trai bèn hôn vào má cô gái.
- Em thấy thế nào? Còn đau không?
- Úi, hết đau rồi.
Ít phút sau...
- Ôi! Cổ em lại đau!
Chàng lại hôn vào cổ nàng.
- Còn đau không em?
Cô gái bẽn lẽn:
- Hết... rồi...
Một lúc sau, cô gái lại kêu đau ở gáy... Cụ già ngồi gần đó không chịu nổi, cáu tiết:
- Hỡi chàng trai có đôi môi thần kì, cháu có thể chữa được bệnh trĩ không?

Siêu bán hàng


Cộng doanh số bán hàng trong ngày, thấy nhân viên mới đến bán được tới 100.000 đôla, chủ cửa hàng gọi anh này lên hỏi: "Chỉ với một vị khách, làm thế nào mà cậu bán được ngần ấy hàng?"

- Đầu tiên, ông ta mua một lưỡi câu nhỏ. Sau đó tôi khuyên ông ta mua thêm một cái loại vừa và một cái lớn. Mua xong lưỡi câu, tôi bảo ông ta nên mua thêm dây câu: loại nhỏ, loại nhỡ và loại to. Tiếp đến là cần câu, lều câu, xuồng câu hai động cơ... Cuối cùng, thay vì chúng ta phải chở hàng đến tận nhà cho khách, tôi khuyên ông ta nên mua luôn một chiếc microbus chuyên dùng để chở xuồng và đi picnic.

- Như vậy là cậu đã thuyết phục và bán cho ông ta tất cả mọi thứ bắt đầu từ ý định chỉ mua một cái lưỡi câu. Giỏi lắm!

- Không hẳn thế đâu ạ! Ông ta đến mục đích chính là mua một hộp băng vệ sinh cho vợ. Nhưng tôi khuyên ông ta rằng: Nếu vợ ông ở tình trạng như vậy, thì ông không nên ở nhà mà tốt nhất là đi câu vài ngày.